Bún bò của bố

Bún bò của bố

Giờ căn nhà mình đang ấm nồng hương thơm của gừng, tỏi; một chút cay cay nơi sống mũi từ quả ớt chỉ thiên và mùi thơm đặc trưng của giấm gạo. Thật không lẫn vào đâu được. 

Cứ mỗi lần nấu món này lòng mình chợt cảm thấy bình yên đến lạ. Và hương thơm ấy lại đưa mình về một khoảng ký ức tưởng chừng như mới đây thôi. Vậy mà đã hơn 8 năm rồi. Ngày đó gia đình mình còn ở Romania. Những tháng ngày mình còn bên đó buồn có, vui có nhưng trên tất cả là niềm hạnh phúc đoàn tụ sau nhiều năm xa cách; niềm hạnh phúc có bố, có mẹ ở bên. Công việc bận rộn trong tuần thấm thoát qua đi, cuối tuần bao giờ bố cũng đưa hai mẹ con đi Carrefour mua thật nhiều đồ ăn tươi ngon cho cả nhà. Nào là con cá tươi rói để lọc ra ăn lẩu, nào là chiếc bánh Pizza nhiều nấm và pho mát cho hai bố con. Và không thể quên được vỉ bánh dừa cắt ô vuông vắn yêu thích của cả nhà. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là mấy khay đuôi bò tươi ngon đang nằm ngay ngắn như chỉ chực chờ rơi vào bàn tay bố.
Đối với mẹ và mình, không ai nấu món ấy ngon như bố cả. Bố ướp đuôi bò với giấm gạo và gia vị vừa đủ độ rồi phi thơm tỏi, thả nhanh mấy miếng cà chua đỏ au cắt miếng rồi trút đuôi bò vào. Bao giờ bố cũng cho thêm vào nồi nước dùng một miếng gừng nướng thơm, đập giập và một quả ớt cay bỏ hạt. Cứ ninh liu riu như thế chừng hai tiếng đồng hồ là nhừ hẳn, chẳng có thứ nước dùng nào ngọt trong như thế.

Và chẳng gì có thể so sánh với niềm vui được ở bên gia đình mình, được xuýt xoa bát bún ngọt lịm, ấm nồng hương vị của yêu thương. Đã lâu lắm rồi mình chưa được ăn bát bún bò của bố. Nhưng hương vị ấy luôn ở bên mình, như khẽ nhắc mình nhớ về những tháng ngày hạnh phúc. Để rồi mình sẽ ngủ thiếp đi sau cái hôn lên trán của bố, sau khi bố khẽ kéo cao tấm chăn lên cho mình và thì thầm “Chúc con gái ngủ ngon”.


Giờ mình đã ở xa gia đình cả một đại dương. Ngày mới sang bên này đi siêu thị châu Á và nhìn thấy vỉ đuôi bò như ngày nào, mình đã mừng rỡ viết thư ngay cho bố mẹ. Tuy không thể nấu giống hệt như bố, nhưng đúng là mình đã reo lên khi được gặp lại hương vị thân thương ấy. Những kỷ niệm ùa về khiến mình như ấm lại, và mình lại được gần bên bố mẹ trong căn nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười.



Đối với mình, căn bếp nhỏ diệu kỳ như vậy đấy!


                                                                         


                                                                             Auckland, những ngày mùa thu 2013
 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *